SaDecFriends

I Love SaDec
 
IndexIndex  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Bất Chợt Và Vô Tình

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
PHONGGANHHAO
Tú tài
Tú tài


Nam
Tổng số bài gửi : 357
Age : 39
Đến từ : Nha Mân - Châu Thành - Đồng Tháp
Họ & tên thật : Trần Thanh Phong
Trường - Niên khoá : Do Chieu - 1994 - 1995
Registration date : 11/06/2008

Bài gửiTiêu đề: Bất Chợt Và Vô Tình   Sat Jun 28, 2008 1:38 pm

________________________________________
Một buổi sáng thức dậy, ta đứng trước gương, bất chợt nhận ra “ôi sao ta đẹp hơn, cao hơn, cười xinh hơn”, nhưng đôi khi bạn lại vô tình khi không thấy được mái tóc Mẹ đã có thêm nhiều sợi bạc, ánh mắt Cha lại có thêm nhiều nét chân chim.

Bất chợt một ngày ta sà vào lòng Mẹ mà khóc, ta vô tình không thấy được lòng mẹ cũng đang đau.

Và khoảng thời gian chúng ta không còn được thút thít bên Mẹ nữa, không còn được sà vào lòng mẹ để kiếm một cảm giác bình yên. Không còn được nghe bên tai những lời nói trầm ấm của người Cha, không được Cha cho những lời động viên an ủi. Ta ngồi lại giữa khoảng không, giữa đêm tối để nhận ra sao ta lại sống quá vô tình.

Chúng ta bước ra con phố rộng, chạy qua những nhà hàng sang trọng, những cửa hàng thời trang đắt tiền, chúng ta bất chợt thấy được cái áo đẹp, một món ăn ngon thơm phức, thế nhưng nếu chúng ta thử quay đầu về một hướng khác sẽ thấy mình vô tình khi không thấy những con người đang chống chọi với cái rét mùa đông trong lớp áo mỏng manh. Hay những người đang xin ăn ngoài phố.

Thế rồi khi lớn lên, con tim ta biết rung động, thì bất chợt có lúc tim ta đập loạn nhip trong ánh mắt của ai đó, nhưng lại vô tình không biết rằng cũng sẽ có một ánh mắt nào lỗi nhịp khi nhìn ta. Đến khi bất chợt nhận thấy mình đang ở trong cái vòng luẩn quẩn, thì ta cũng biết rằng mình vô tình đánh mất ánh mắt của người kia.

Chúng ta kết hôn, bất chợt nhận ra rằng cuộc sống không đơn giản như mình đã từng nghĩ .
Khi có con, vui đùa với chúng, ta bất chợt được quay về với tuổi thơ và cũng nhận ra mình đã vô tình không thấu hiểu được lòng cha mẹ.

Cuộc sống luôn tạo ra nhiều điều bất chợt, và đôi khi nghĩ lại mới thấy mình quá vô tình.

Bất chợt và Vô tình.

Bất chợt đến rồi lặng lẽ ra đi.
Vô tình ta đánh rơi thời gian bên cửa sổ.
Bật chợt đôi khi ta ngồi bên khung cửa gỗ.
Ta lại thấy mình vô tình quá đi thôi.

Bạn có bao giờ cảm thấy hình như mình bất chợt gặp một điều gì đó nhưng vô tình mình lại đánh mất nó đi không?. Hẵn nhiên sẽ có nhiều câu trả lời là “Có”, và cũng có những câu trả lời “Không”. Thế mà đôi lúc bạn sẽ cảm nhận như mình không nhĩ? Một buổi sáng thức dậy, ta đứng trước gương, nhìn vào tấm gương đó, đột nhiên ta bất ngờ nhận ra là “ôi sao ta đẹp hơn, cao hơn, xinh hơn, hay vui tính hơn”, nhưng đôi khi bạn lại vô tình khi không thấy được mái tóc Mẹ đã có thêm nhiều sợi bạc hơn, ánh mắt Cha lại có thêm nhiếu nét chân chim hơn vì lo nghĩ cho chúng ta. Chúng ta bước ra con phố rộng, chạy qua những nhà hang sang trọng, những cửa hàng thời trang đăt tiền, chúng ta bất chợt thấy được cái áo đẹp, một món ăn ngon thơm phức mùi khói, thế nhưng nếu chúng ta ngoái đầu về bên trái, chúng ta thấy mình vô tình khi không thấy những con người lạnh rét mùa đông trong cái áo mỏng manh, và chông chọi với cơn đói khát. Thế rồi chúng ta lớn lên, con tim biết run động, thì bất chợt đôi khi chúng ta thấy mình đập loạn nhip tim trong ánh mắt của ai đó, nhưng đôi lúc lại vô tình không biết rằng cũng sẽ có một ánh mắt nào lỗi nhịp khi nhìn ta. Đến khi bất chợt nhận thấy mình đang ở trong 1 cái vòng luẩn quẩn, thì ta cũng biểt rằng mình vô tình đánh mất ánh mắt của người kia. Để rồi ta lại buồn và khóc, bất chợt một ngày chúng ta xà vào lòng mẹ mà khóc, ta vô tình không thấy được long mẹ cũng đang đau, khi đứa con của mình đau buồn vì một người nào đó.
Bất chợt ta sà vào lòng mẹ.
Ta vô tình ta chỉ nắm tay ta.
Bât chợt nhận ra mẹ gầy gò nhỏ bé.
Chợt thấy rằng Mẹ mỗi lúc mỗi xa.

Và khoảng thời gian chúng ta không còn thút thít bên Mẹ nữa, không còn sà vào lòng mẹ để kiếm 1 cảm giac bình yên. Không còn nghe bên tai những lời nói trầm ấm của người Cha, không được Cha cho những lời đông viên an ủi. Ta ngồi lại giữa khoan không, giữa đêm tối để nhận ra sao ta lại sống quá vô tình.
Ta vô tình quên thời gian vẫn chảy.
Ta vô tình Mái tóc Mẹ bạc hơn.
Ta vô tình gót chân Cha đã sờn.
Ta vô tình ôi ta vô tình vây?

Nhưng cuộc sống rất nhiều sự bất chợt, và sẽ còn nhiều hơn những cảm giác vô tình. Thế là chúng ta vấn sống, trái đất vẫn quay, cuộc sống luôn tạo nhiều sự bất chợt, và đôi khi ngồi lại mới thấy mình vô tình. Vậy bạn hãy nghĩ xem mình có Bất Chợt và Vô Tình nào đó không? Hãy chia sẽ với mọi người đi bạn.

_________________
Tran Thanh Phong
0902.66.67.69 - 0907.22.80.81
Ngoảnh mặt nhìn đời như giấc mộng, "Được, Mất, Bại, Thành" bỗng chốc hoá hư không
Sáng sớm thương cha
Nợ cha một sự nghiệp
Chiều tà nhớ mẹ
Nợ mẹ một nàng dâu...
***********************************************
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Bất Chợt Và Vô Tình
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SaDecFriends :: Góc nhìn cuộc sống-
Chuyển đến